THƯƠNG NGƯỜI NĂM ẤY RỜI XA NĂM ẤY
THƯƠNG NGƯỜI NĂM ẤY RỜI XA NĂM ẤY
THƯƠNG NGƯỜI NĂM ẤY RỜI XA NĂM ẤY
THƯƠNG NGƯỜI NĂM ẤY RỜI XA NĂM ẤY
THƯƠNG NGƯỜI NĂM ẤY RỜI XA NĂM ẤY
THƯƠNG NGƯỜI NĂM ẤY RỜI XA NĂM ẤY
THƯƠNG NGƯỜI NĂM ẤY RỜI XA NĂM ẤY
THƯƠNG NGƯỜI NĂM ẤY RỜI XA NĂM ẤY
THƯƠNG NGƯỜI NĂM ẤY RỜI XA NĂM ẤY
THƯƠNG NGƯỜI NĂM ẤY RỜI XA NĂM ẤY
THƯƠNG NGƯỜI NĂM ẤY RỜI XA NĂM ẤY

THƯƠNG NGƯỜI NĂM ẤY RỜI XA NĂM ẤY

Regular price $13.55
Unit price  per 


“Niềm vui thì không phải lúc nào cũng cần được chia sẻ, nhưng nỗi buồn, thì vĩnh viễn nên được giải tỏa cùng nhau.
Đáng thương nhất của mỗi người, chính là mất đi khả năng bộc lộ cảm xúc.
Đáng giận nhất của mỗi người, chính là cứ thích tỏ ra mình vẫn ổn, dù ngực trái đang đau nhức từng cơn.”

“Chúng tôi viết cho nỗi buồn của người trẻ” - Nhóm tác giả Hall Of Dreamers bằng những gì chân thật nhất sẽ đưa "Thương người năm ấy rời xa năm này" khẽ chạm vào tòa thành ký ức chôn sâu trong lòng mỗi người để rồi nhận ra những giá trị của "xúc cảm" và "biến cố".

"Thương người năm ấy rời xa năm này” giống như một trạm dừng chân nơi nhà ga tuổi trẻ. Nơi để bạn cùng trải lòng với những nỗi buồn thật đẹp và hoài niệm của thanh xuân. Nơi mà bạn có thể thoải mái hòa mình cùng những lần trật nhịp yêu đầy tự do và đôi lúc là dũng khí để ngắm nhìn những kỷ niệm đã héo úa với người nhưng còn sắc lẹm với ta ngay cả trong hiện tại.

"Chúng ta cần biến cố để trưởng thành. Để thôi tin tưởng và tiếp tục những mù quáng thời thanh xuân. Chấp nhận một điều gì đó đủ an bình cho tương lai tới".

Nếu bạn còn ủ rũ vì những dang dở, vì những tan vỡ không thành tiếng, vì những mơ hồ không rõ quanh mình. Tháng tư này hãy để “Thương người năm ấy rời xa năm này” ru bạn vào một nỗi mơ an yên dịu dàng, đưa bạn về với nỗi niềm ngày cũ nhưng không phải để buồn hay đắm chìm trong quá khứ mà để bạn đối diện với nó và mỉm cười, nhẹ nhõm tiếp tục đi tiếp con đường mà mình đang hướng tới với ngập tràn hy vọng và an lành.

Mong bạn hiểu rằng, dù có đớn đau hay cô độc, năm tháng đã qua đều là một món quà.
Chỉ cần chúng ta bước chân ra khỏi ô cửa ấy, mọi thứ đã phải ở lại với thời gian.